Truyện ngôn tình học đường Trung Quốc

Sắc lang thượng sai giường

Sắc lang thượng sai giường
Sắc lang thượng sai giường

Ở với nhau hơn hai năm, tất cả nhất cử nhất động của Đường Tổ Trữ đều cùng Lâm Kiệt, rất ưa thích với phương pháp gọi lão phu lão thê

Bọn họ tuy rằng ko làm đám cưới, Đường Tổ Trữ mới gần ba mươi, ông cần chờ qua tuổi ba mươi mới kết hôn, nhưng trong công ty đã sớm coi họ là đôi phu quân – chồng kiểu chiếc.

Nói bọn họ là phu quân chồng kiểu mẫu, bọn họ cũng không nên chưa từng cãi nhau trước mặt bàn dân thiên hạ, sở dĩ sở hữu thể yêu thích với tóm tắt như lão phu lão thê, là bởi vì cả hai người quả thật mang thể đầu giường cãi nhau cuối giường khiến cho hòa, thấy vậy quần chúng bình xoàng xĩnh hâm mộ không ngớt.

Này ko, lúc hai người ở công ty gây ồn ào. Tòan bộ nhân viên trong doanh nghiệp đều chủ động lờ đi, bọn ông cãi nhau là chuyện cơm thường.

Giờ nghỉ trưa, Đường Tổ Trữ ở trong văn phòng Lâm Kiệt rống đến lật cả nóc nhà.

“Ẳn ăn tiệc cứ nhiều như vậy? Mấy hiện nay tại sao anh cứ buộc phải đi ăn cơm cũng người nào tên Hà Lê? Anh trả lời đi! Không cần anh muốn ngoại tình chứ? Hả?”

“A Trữ thân ái, anh đã nói qua với nàng rồi , Hà Lê cùng lắm chỉ là bạn bè bình thường, cậu ta đến thành S công tác, thấp xấu gì thì anh cũng nên tụ họp cộng bạn bè. Giống như em cũng sở hữu bạn bè thân đáng tin, anh chưa từng can thiệp việc chị cộng Tử Đang, Hải Thanh hay Diệu Quốc Minh cộng đi ăn cơm đọc phim. Em sở hữu phải buộc phải phản ứng kịch liệt như vậy không?” Lâm Kiệt rét mướt lùng giải nghĩa.

“Nếu là bằng hữu, kia tại sao ko để cô đi cộng anh?”

“Bởi vì cậu ta nói chuyện thực ác nghiệt, anh cũng ko muốn A Trữ thân ái của anh bị tổn thương. . . . . .” Lâm Kiệt lại căn nguyên ra vẻ phớt tỉnh .

Kỳ thật ko cần nhái bộ, Lâm Kiệt thực sự vô cùng lưu ý. Gã cực kỳ hoảng hồn trường hợp A Trữ xuất hiện ở trước mặt Hà Lê, Hà Lê sẽ xuất xứ kể lể về dáng vẻ của lâm Kiệt những ngày đầu đuổi bắt A Trữ, nhưng càng đáng hoảng hồn, nếu Hà Lê bật thốt lên chuyện bọn họ từng cộng giường, A Trữ kiên cố sẽ phản ứng về việc này, Lâm Kiệt thật ko dám tưởng tượng . Sự kiện tên cà lăm hai năm trước, vẫn là kỷ niệm mới mẻ với Lâm Kiệt. . . . . .

Đường Tổ Trữ nhíu mày: “Em không sợ hãi, trên thế giới này người nói chuyện tàn ác bằng anh chắc cũng chỉ được vài người, cô tin tưởng vào tài năng miễn dịch của mình. . . . . .”

“Kia để lần sau được không? Lần sau anh nhất định đưa cô đi.” Lâm Kiệt ko mang thành ý miễn cưỡng đáp.

“Không được! Là lần này! Buổi tối nhất định bắt buộc đi cộng anh! Ko thể để cho anh cùng hắn ta thông đồng lời khai được!” Đường Tổ Trữ cong miệng giận dữ trừng Lâm Kiệt.

Lâm Kiệt thở dài, xuất xứ cầu nguyện hôm nay mang thể vượt qua bình yên.

“Vậy em để anh gọi điện trước cho cậu ấy bảo nàng sẽ đi cùng, được không? Để cậu ấy cũng rủ chồng cộng đi.”

“A? Gã mang chồng sao?” Đường Tổ Trữ tò mò .

mang tay Hà Lê gì đó tậu đến Lâm Kiệt, vừa khi Lâm Kiệt đi toilet, Đường Tổ Trữ liền giúp Lâm Kiệt tiếp , biết Hà Lê là dòng đàn gã thế nào. Nhưng Lâm Kiệt chưa từng đề cập qua Hà Lê đã có chồng!

“Uh, cậu ta cùng ông xã thành hôn năm ngoái tại Anh. Khi cậu ấy khiến lễ cưới, thì chúng ta họp ở Mĩ, ko sở hữu bí quyết nào đi dự hôn lễ cậu ấy được.”

“Oa. . . . . .” Ánh mắt Đường Tổ Trữ phát ra hai hình trái tim bắn tới.

“Như vậy cô còn muốn nghi ngờ anh với cậu ta mang chuyện gì không hả?”

Đường Tổ Trữ lắc đầu, bất quá lại lập tức gật đầu nói: “Ai biết hai người các anh mang thể ngoại tình ở bên ngoài hay ko a? ! Dù sao hôm nay chị cũng sẽ đi cộng anh!”

“Ha! Nàng đúng là con quỷ nhỏ hay ghen!” Lâm kiệt giễu cợt A Trữ.

“Ai bảo em yêu anh. . . . . .”

Lâm Kiệt không cười cợt, hơn hai năm qua, lần đầu nghe được câu nói này. . . . . . Lâm Kiệt thiếu chút nữa rớt cằm.

“Em nói dòng gì?”

“Chưa nói gì hết! Mau gọi điện thoại đi!” Đường Tổ Trữ đỏ mặt đưa di động của Lâm Kiệt qua.

Đáng giá! Cho dù nhường nhịn A Trữ vài bữa nữa cũng ko sao! A Trữ rốt cục nói yêu quý gã! Hắn muốn reo hò! Hắn muốn hát mừng!

Nhận di động, tiện dụng đem A Trữ kéo vào trong lòng ngực, ôm chặt lấy, Lâm Kiệt thật muốn cứ như vậy đem A Trữ nhào vào trong cơ thể gã.

“Mau gọi đi!” Đường Tổ Trữ thúc giục.

“Trước hết cho anh hôn một mẫu đã.” Lâm Kiệt chơi xấu.

“Anh là đồ biến thái đáng chết! Chúng ta đang ở văn phòng!” Đường Tổ Trữ phản kháng.

“Hôn một chút, sau đó anh sẽ gọi điện thoại ngay.” Lâm Kiệt dàn xếp điều kiện.

“. . . . . . Muốn hôn thì hôn mau! Hôn xong thì gọi luôn!” Đường Tổ Trữ bất đắc dĩ.

Lâm Kiệt một miệng hôn lên, ông thực hận hôm nay ko thể là ngày nghỉ, khi này đang ở trên giường, Đường Tổ Trữ câu kia nói yêu ông, làm tâm tư ông bay bay nha. . . . . .

Các vị nhìn trải nghiệm, xin hỏi thế này mang được tính là đầu giường cãi nhau cuối giường khiến cho hòa chiếc mực không?

Buổi tối đi vào Thái Ngân Tiểu Cư.

Lâm Kiệt hiểu ra Hà Lê đã tới trước, xung quanh Hà Lê là một người đàn ông anh tuấn rất, lập tức thu hút tầm mắt của Lâm Kiệt, trong lòng ko khỏi tán thưởng, chăm chú nhìn người kia, cơ bản không muốn dời tầm mắt.

Mu bàn chân liền truyền tới một cơn đau mạnh mẽ.

Hóa ra Đường Tổ Trữ giận trừng mắt Lâm Kiệt, một cước dẫm nát mu bàn chân Lâm Kiệt.

Ánh mắt Đường Tổ Trữ đang muốn mắng Lâm Kiệt là đồ háo sắc, lại bị trai trẻ trung câu hồn mất rồi.

“Thân ái, ko bắt buộc như nàng nghĩ,” Lâm Kiệt cầm tay Đường Tổ Trữ đi vào ngồi xuống đối diện Hà Lê, giới thiệu cho A Trữ: “Vị này chính là Hà Lê, ngoài ra vị này chắc chắn là một nửa của Hà Lê – Trần tiên sinh.”

“Đúng vậy! Ông xã tôi là Trần Ngữ Xuyên, gã chủ to tung hoành trên thế giới.” Hà Lê cười cợt phụ họa.

“Oa! Tung hoành thế giới. . . . . .” Ánh mắt sùng bái tuyệt ko kín đáo của Đường Tổ Trữ phóng lên người Trần Ngữ Xuyên.

“Đây là bạn trai tôi Đường Tổ Trữ, cũng mang thể gọi là A Trữ.” Lâm Kiệt cũng giới thiệu với hai người kia, thuận tay kéo Đường Tổ Trữ ngồi xuống.

“Hân hạnh! Đã từng được nghe Hà Lê nhắc về hai người.” Trần Ngữ Xuyên cười cợt, nụ cười ham mê chết người. Lâm Kiệt có chút thất lễ nhìn chằm chằm Trần Ngữ Xuyên.

“Này! Lâm Kiệt! Sao anh đến muộn như vậy? Nhìn đọc, tôi đã muốn gọi một bàn đầy đồ ăn rồi.” Hà Lê sở hữu chút bất mãn. Lâm Kiệt làm gì mà cứ nhìn phu quân cậu chăm chú như vậy?

Lâm Kiệt nhanh chóng tỉnh táo, trả lời: “Cũng ko bắt buộc A Trữ, hôm nay thật sự rất bận, hôm nay cậu ấy bắt buộc hoàn thành công việc buộc phải thời gian bị kéo dài.” Ánh mắt có theo ý cười sủng nịnh.

“Haha! Hôm nay tôi mới có thể bắt gặp được A Trữ !” Lời nói của Hà Lê có ý mỉm cười sâu xa nhìn Đường Tổ Trữ.

“Đúng vậy! Tử Lâm Kiệt nói anh là bạn tốt của anh ấy, nhưng tôi cũng chưa từng gặp qua anh. Còn anh ấy cũng đã gặp một số bạn bè của tôi . . . . . . Vậy hai người quen nhau như thế nào?”

Hỏng! Đầu óc Lâm Kiệt nổ ra một chữ.

“Chúng ta quen nhau ở Dã Diếm a. Còn như thế nào? Anh ta không nói với cậu sao?” Hà Lê mắt liếc Lâm Kiệt một dòng, không nghĩ đến tên Lâm Kiệt luôn giả bộ tới chết kia lại tư lự biến sắc, nét mặt cứng còng, mang vẻ như đang toát mồ hôi giá buốt.

Hà Lê vui vẻ. Rất bất ngờ Lâm Kiệt chưa từng kể với Đường Tổ Trữ rằng Lâm Kiệt từng qua lại với cậu? Thật thích thú! Cậu rất muốn biết giả dụ Lâm Kiệt bị chỉnh, biểu hiện trên gương mặt ông sẽ tinh túy thế nào.

“Dã điếm?” , “Dã điếm!” Giọng điệu Trần Ngữ Xuyên có ý nghi hoặc, giọng Đường Tổ Trữ có sự ngạc nhiên, cộng thốt ra một câu không cùng ngữ điệu.

Hà Lê cười đáp lời chồng: “Dã Điếm là g_a_y bar nức danh vô cùng ở thành S.”

“Hả. . . . . . Nàng quen Lâm Kiệt khi nào?” Nụ cười cợt của Trần Ngữ Xuyên không còn thấy nữa, nghiêm túc hỏi lại bà xã.

“Cũng được bố năm. . . . . .” Hà Lê vì trấn an Trần Ngữ Xuyên, tương đối hơi lại kề Trần Ngữ Xuyên, đưa tay đặt lên đùi Trần Ngữ Xuyên vuốt nhẹ. Đương nhiên đây là động tác dưới mặt bàn, không ai nhìn thấy.

“Trước lúc chúng ta gặp gỡ lại nhau?” Trần Ngữ Xuyên nhíu mày.

“Đúng. . . . . .”

“Vậy người này cũng là tình một đêm?QUẢNG CÁO

Nhờ sự ăn ý giữa Trần Ngữ Xuyên và Hà Lê, Hà Lê thừa biết Trần Ngữ Xuyên đang hỏi gì.

Hà Lê trả lời điều gì cũng giữ thái độ thẳng thắn, Trần Ngữ Xuyên cũng hiểu được điều ấy. Trường hợp Trần Ngữ Xuyên muốn biết chuyện gì, Hà Lê sẽ nói thẳng, bởi vì dù cậu có chuyện gì cũng chỉ có mình Trần Ngữ Xuyên hiểu được.

“Đúng. . . . . .” Hà Lê gật gật đầu, hoàn toàn không lưu ý tới dòng chân Lâm Kiệt đá cậu ở dưới bàn ý bảo yên lặng, nối tiếp nói: “Song chỉ sở hữu điều anh ta là tình phổ biến đêm.”

“Cái gì? !” Đường Tổ Trữ đập bàn đứng lên, phẫn nộ liều chết nhìn chằm chằm Lâm Kiệt.

Trần Ngữ Xuyên ko nỡ nói Hà Lê, tóm chặt bàn tay Hà Lê trên đùi mình: “Nếu chúng ta sớm gặp lại thì tốt rồi. . . . . .”

“Tử Lâm Kiệt! Anh khai rõ ràng cho tôi!” Đường Tổ Trữ tức giận.

“A Trữ, cậu ngồi xuống, để tôi kể với cậu.” Hà Lê vẻ mặt ôn hòa đáp.

“Bạn tối chiếc gì? Căn bản là . . . . . Chính là. . . . . .” Đường Tổ Trữ giận tới nghẹn lời, tạm thời nghĩ không ra từ để hình dung, ông muốn nói gian phu dâm phu nhưng như vậy lời nói sẽ tổn yêu thương người khác, gã căn bản nói ko bắt buộc lời. Đành nên ngồi xuống.

“Đường Tổ Trữ, Lâm Kiệt là đuổi theo cậu ko được, mới đến Dã Điếm uống rượu giải sầu, gặp buộc phải tôi, anh ta còn gọi tôi là A Trữ. Cậu nói tôi trải nghiệm, ai bị so sánh bất lợi?”

“A?” Cơn tức của A Trữ mau chóng đi qua. Nhưng trong lòng lại buồn, dù sao Lâm Kiệt cũng từng có quan hệ với người này.

“Khi đó anh ấy yêu cậu nhưng ko chiếm được người cậu, cậu nghĩ coi anh ấy nên làm sao lúc bấy giờ? Nói thì sở hữu chút khó nghe, tôi còn là thế thân của cậu lúc đấy. Nhìn anh ấy đối với cậu dụng tâm thiện khổ, tôi mới cảm thấy người này có thể trở nên bạn. Sau đó chúng tôi cũng chỉ là bạn bè thuần túy mà thôi, chẳng qua nhờ trên giường mà quen biết.

khi tôi biết anh ấy rốt cuộc đã ở cùng một chỗ với cậu, tôi cũng mừng thay anh ấy.”

Hà Lê nói xong vô tư, nhưng Trần Ngữ Xuyên nghe lại đau lòng, mỗi lần Hà Lê nhắc tới một đoạn của quá khứ, Trần Ngữ Xuyên kết cục ở trong lòng tám trăm đến nghìn lần thằng khốn họ Lương, lần này cũng không ngoại lệ.

Đường Tổ Trữ cơ bản là hết chỗ nói rồi. Hắn căn bản ko hiểu được cũng ko hề biết ba năm trước Lâm Kiệt đã yêu ông. . . . . .

Nhìn sang Lâm Kiệt, bản mặt Lâm Kiệt đang căng ra như tảng đá, sắc mặt không chút thay đổi.

Lâm Kiệt chưa từng nói là yêu gã từ bao giờ, chính hắn cũng chưa từng nghĩ tới vấn đề như vậy.

Bữa cơm tiệc này còn chưa bắt đầu, đã khiến cho mọi người, ngoại trừ Hà Lê, không lòng dạ nào lưu tâm đến mỹ thực trước mắt.

Nhưng thật ra tự thân Hà Lê thật vui vẻ ăn uống, liên tiếp gắp thức ăn cho phu quân mình Trần Ngữ Xuyên, lại nhìn Đường Tổ Trữ trước mắt khiến mình làm cho mẩy, thi thoảng lại ném một hai ánh mắt cực kỳ lo lắng cho Lâm Kiệt, còn mang trước sau ko nói được lời nào nữa, còn Lâm Kiệt vẻ mặt cứng ngắc thì nhìn chằm chằm Trần Ngữ Xuyên anh tuấn cùng thức ăn trước mặt.

loại nhìn của Trần Ngữ Xuyên đương nhiên cũng lưu ý được hết hành động của hai người trước mặt, liền thì thầm bên tai Hà Lê: “Mấy câu chúng ta vừa nói dường như không đúng thời điểm nha, khiến cho tình nhân bọn họ xấu hổ như vậy. . . . . . Chị nghĩ cách nào hòa giải một chút đi?”

không nghĩ tới, câu nói của Hà Lê thật kinh người: “Nếu chúng ta đều tập chung một chỗ, sở hữu muốn chơi trò đổi vợ không?”

Chỉ trong nháy mắt sau! Hà Lê, Đường Tổ Trữ bị ôm chặt bí quyết biệt.

“Không được!” Trần Ngữ Xuyên nhanh chóng ôm Hà Lê, Lâm Kiệt gấp rút ôm Đường Tổ Trữ đồng thanh trách mắng Hà Lê.

“Sao phải thế? Tôi chỉ hay nói giỡn thôi!”

“Loại việc này mang thể nói giỡn được sao? ! Hà Lê chết tiệt! Cậu ko phải đem A Trữ nhà tôi đi phá hủy!”

“Bằng ko thì foursome đi?” Hà Lê tiếp tục khôi hài.

“Chém đầu cậu đi! Trần Ngữ Xuyên! Mau đưa thê tử anh về! Sao tôi lại không nhận ra cậu ta là người xấu cơ chứ? Đừng làm cho A Trữ thuần khiết của tôi bị ô nhiễm !” Lâm Kiệt gằn giọng.

Đường Tổ Trữ được ôm trong lòng Lâm Kiệt, ấm áp dễ chịu, mẫu gì cũng không so đo . . . . . .

Thật sự, dù là chuyện gì cũng ko so đo .

Hóa ra Lâm Kiệt đã sớm yêu hắn như vậy, cá nhân mình hắn khi ấy vẫn cho là ông chỉ chơi đùa mình thôi. . . . . .

Tuy rằng Tử Lâm Kiệt nhìn thấy người trẻ trung cũng dễ giở trò đào hoa, nhưng Tử Lâm Kiệt cũng dung túng chính gã ngắm nhìn mỹ nữ còn buộc phải nghe gã bình luận loạn xạ. . . . . .

Hà Lê vừa nói đổi vợ, Tử Lâm Kiệt liền nóng nảy, còn hung tàn. . . . . .

Ý cười ấm áp của Đường Tổ Trữ ko khỏi hiện lên chân mày, an tâm nằm trong lòng Lâm Kiệt, rất bất ngờ đã xuất phát cảm thấy đói. . . . . .

“Tử Lâm Kiệt, đã đói bụng . . . . . .”

Lâm Kiệt lúc này mới cúi đầu trông vợ, ôn nhu nói: “Vậy ăn một chút gì đi.”

Hai người kia cứ như vậy gắp thức ăn cho nhau ko còn chú ý tới ai nữa.

Trần Ngữ Xuyên lắc đầu, vuốt lưng Hà Lê, lại ở bên tai thì thầm: ” phương pháp chiếc này đại khái cũng chỉ mang chị nghĩ ra được.”

Hà Lê cũng lại gần Trần Ngữ Xuyên hết mức mà gần tai nói nhỏ: “Làm luật sư nhất định phải nhìn đúng nhược điểm của đối phương để công kích, yêu cầu một phát trúng đích, trường hợp ko chẳng cần sẽ uổng phí bao nhiêu năm kinh nghiệm làm cho luật sư của em sao.”

“Có thật là của nàng không.”

“Đương nhiên!”

Bữa cơm này, lại bị Hà Lê phá lần nữa, toàn bộ người vẫn là xây dựng được ko khí thân mật, tình hữu nghị xuất xứ được vun đắp.

Sau lúc ăn xong liền chia tay Hà Lê cùng Trần Ngữ Xuyên. Về đến nhà, Đường Tổ Trữ căn nguyên chủ động trêu chọc Lâm Kiệt, ngoài miệng không giới hạn gọi Tử Lâm Kiệt Tử Lâm Kiệt.

khiến dục hỏa của Lâm Kiệt tăng cao.

“Em làm cho sao vậy? Sao lại nhiệt tình như vậy?” Lâm kiệt hôn trả.

“Em mới muốn hỏi anh làm cho sao vậy, khiến sao mặt cứ xụ xuống?” Đường Tổ Trữ gấp gáp cởi bỏ y phục Lâm Kiệt.

Bởi vì chuyện của Hà Lê, anh kinh sợ chị khỏi binh truy tội, cho phải vẫn nhái bộ độc ác như vậy, để chị không dám hỏi đến anh. . . . . . Lâm Kiệt trong lòng nghĩ như thế, nhưng ko dám nói ra.

“Không mang gì. . . . . .”

“Có cần bị em phát hiện anh đã yêu nàng từ lâu, cần anh cảm thấy mất mặt không?” Đường Tổ Trữ lại nguồn gốc mượn miệng Lâm Kiệt tiếp lời.

Lâm Kiệt thầm cười trộm, biết thời biết thế : “Em đừng nói, anh không nhận đâu. . . . . .” Phương pháp bác bỏ thông xoàng xĩnh so với chấp thuận công khai sở hữu khi còn được đối phương tín nhiệm . . . . . . Ha ha. . . . . .

Đường Tổ Trữ khăng khăng ăn lấy Lâm Kiệt nói một đằng khiến một nẻo này.

“Em biết là được rồi. . . . . . Nguyên lai anh đã yêu cô sớm như vậy. . . . . .”

“Thời điểm 囧囧 này em chuyên tâm một chút được không?” Lâm Kiệt làm cho bộ không kiên nhẫn.

“Kiệt. . . . . .”

Tiếng gọi dịu dàng từ miệng Đường Tổ Trữ thoát ra, sống lưng Lâm Kiệt mềm nhũn. . . . . .

mẹ nó tên nhóc này học được chiêu đó từ lúc nào, so với việc gọi hắn Tử Lâm Kiệt thì thực mất hồn! Khiến cho hắn thiếu chút nữa bay hồn!

“Làm gì vậy?”

“Hôm nay để cô tới, được không?”

“Em chắn chắc sao? Ko chê mệt chứ?”

“Chắc chắn! Tuyệt không kinh khủng mệt!”

Lâm Kiệt nhìn ánh mắt ngập tràn dục vọng say đắm của Đường Tổ Trữ, tên nhóc này mấy lần trước được khiến số 1, mới khiến chưa đến nửa chừng đã căn nguyên kêu mệt. . . . . .QUẢNG CÁO

Bị huyết áp cao sẽ khỏi hẳn chỉ trong 5 ngày nhờ thứ này

ông cụ 70 tuổi hết đau nhức xương khớp nhờ biết đến thứ này

“Kiệt. . . . . .”

Thanh âm êm ắng kia của A Trữ thật sự làm cho tâm tư của Lâm Kiệt tan chảy, 囧囧bị chấn động mạnh mẽ.

“Cho dù chị sợ hãi mệt, hôm nay anh cũng không giúp cô.” Lâm Kiệt sủng nịch nói nhỏ .

“Kiệt ~~ cô yêu anh mà. . . . . .”

Những lời này càng thêm lực sát yêu mến. Thậm chí Lâm kiệt cảm thấy được ngay cả cơ thể cũng xuất phát trống rỗng .

Bị đặt ở trên giường hôn rồi liếm rồi gọi, trước kia Lâm Kiệt có làm cho số 0 thì lúc đó cũng không cảm nhận được cần thiết nóng bỏng như bây giờ.

Đường Tổ Trữ quả thật là đem Lâm Kiệt sử dụng ở trên người, hoàn hoàn từ đầu đến cuối làm trên người Lâm Kiệt.

cần nói, ông hôm nay, bởi vì lời nói của Hà Lê kia, hiểu được trọn vẹn bao nhiêu yêu mến mà Lâm Kiệt giành cho hắn, hơn nữa còn là đầy đủ yêu hắn từ lần đầu gặp mặt. Nguồn gốc tự mình giảng nghĩa, lần trước tiên qua đêm Lâm Kiệt sử dụng tay để làm cho hắn ko vui, tự nghĩ thành Lâm Kiệt ko muốn khiến cho ông bị yêu quý, cho buộc phải chỉ tiêu dùng ngón tay nới rộng rãi hắn, mà Lâm Kiệt sau đó còn nhắm vào ông là muốn lôi kéo sự quan tâm của hắn. . . . . . Trong lòng tình yêu giành cho Lâm Kiệt bay thẳng lên, gã chỉ có thể tiêu dùng 囧囧 để thể hiện cá nhân mình yêu Lâm Kiệt tới nhường nào, cho bắt buộc lần này tuyệt đối không thể kêu mệt!

Tràn ngập ý tình nồngđậm phủ lên thân thể to bự của Lâm Kiệt, thưởng thức biểu tình mê người của Lâm Kiệt khi nhíu mày kìm nén dục vọng, vỗ về Lâm Kiệt, đùa với Lâm Kiệt khiến Lâm Kiệt kéo căng hai chân yêu cầu hắn tiến vào. . . . . .

đa số hết thảy Lâm Kiệt, đều làm Đường Tổ Trữ vui sướng ko thôi!

Cố gắng hoàn toàn có thể được báo đáp!

Chỉ đọc điệu bộ lười nhác của Lâm Kiệt sau đó, Đường Tổ Trữ liền cảm thấy dòng mỏi mệt này thật sự rất đáng giá! Lập tức quyết định từ nay về sau rèn luyện thể lực thật thấp, tương lai hầu hạ lão công cho phải!

Hai người rốt cuộc cũng đứng dậy cùng đi tắm, Đường Tổ Trữ còn phi tầm thường lo lắng hỏi Lâm Kiệt.

“Kiệt. . . . . . Sở hữu đau không?”

“Có.”

“Kia khiến sao bây giờ?” Đường Tổ Trữ khóc lóc thảm thiết.

“Em muốn hỏi bây giờ xử lý chỗ đau của anh thế nào, hay là hỏi về sau anh còn để nàng khiến cho nữa hay không?”

“. . . . . . Cả hai. . . . . .” Đường Tổ Trữ ngập dừng.

“Tắm rửa sạch sẽ lại đã xoa thuốc đằng sau, về sau nàng đương nhiên sở hữu thể khiến. Khiến vô cùng khá, anh cũng vô cùng vô tư.” Lâm Kiệt nhiệt thành nói.

“Thật sao?” Mắt Đường Tổ Trữ lóe sáng, nhưng trong nháy mắt lại ảm đạm: “Nhưng anh sẽ đau a!”

“Rất lâu anh ko chạm vào nơi đó , đương nhiên sẽ đau, về sau ví như tầm thường sử dụng, lâu sẽ thành thói quen, ko mang việc gì đâu. Cô không nên như vậy sao?” Lâm Kiệt cười khẽ.

“Kiệt. . . . . .” Lại là tiếng kêu mềm dịu dòng này.

“Em gọi anh như vậy, so với việc gọi Tử Lâm Kiệt càn khiến anh xúc động hơn. . . . . .”

Cơ thể hai người 囧 , Đường Tổ Trữ ôm chặt Lâm Kiệt.

“Kiệt. . . . . .”

“Ừ?”

“Em yêu anh.”

“A Trữ, anh cũng yêu em.”

Lâm Kiệt vui sướng giận dỗi gao ôm Đường Tổ Trữ.

cuối cùng nàng cũng xác định là yêu anh, tiểu tổ tông của anh!

Phần kết:

Trên đây là truyện Sắc lang thượng sai giường. Sắc lang thượng sai giường là thuộc thể loại truyện sắc. Để có thể khám phá và đọc truyện sắc nhiều hơn. Hãy theo dõi và đọc truyện online mỗi ngày tại truyện 24 nhé

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *