share truyện ngôn tình Nếu như ánh trăng không ôm lấy em

Tác giả: Lục Manh Tinh
Thể loại: ngôn tình sủng

Trích đoạn truyện

Năm mười tía tuổi ấy, cha cô mất.

người mẹ của Sầm Ninh dẫn cô mang lại ngôi nhà chúng ta Ngôn. Cô không tới ấy lúc nào, tuy thế nghe nói ở đó cô chỉ một bởi hôn phu.

Thuở đấy, Sầm Ninh còn nhỏ dại, cô không mấy hiểu bố chữ “vị hôn phu” này nghĩa là gì. Cô chỉ biết, đó là một bạn tuy không gặp mặt nhưng lại hẳn vẫn chất lượng cao mang cô.

Thời gian tích tắc trôi, cho tứ giờ hai mươi phút chiều, 1 cái xe nhỏ nhiều năm black color đậu trước mặt anh lính gác cổng. Sầm Ninh ngồi ngay ngắn ở ghế sau. Lưu lạc người trong gia đình đã đi đến nơi, cô ngó mắt nhìn thoáng ra không tính cửa sổ nhìn ra ngoài.

Đọc truyện đam mỹ sủng

những thứ trước mắt cô phần nhiều khôn cùng xa lạ. Từ kiến trúc, mặt đường xá, xe cộ, đến bạn chức vụ vẫn bắt đầu xe mang lại cô… Tất cả hầu hết nằm ko kể phạm vi dấn thức của cô ấy. Sầm Ninh siết chặt hai bàn tay, cô chắc là cảm nhận hai lòng bàn tay của mình vẫn đổ các giọt mồ hôi.

Từ ghế phụ, một nhà bạn quý ông Bước xuống, nói mang Ngụy Phẩm Phương: “Ngụy phu nhân, tới rồi.”

Sầm Ninh quay đầu nhìn chị em của mình cô giáo Thảo, bà đồng ý có người trong gia đình đại trượng phu kia, rồi hạ giọng nói mang Sầm Ninh: “Ngồi ngây ra đấy có tác dụng gì, xuống xe.”

Sầm Ninh mím môi hơi lưỡng lự, dẫu vậy bên dưới tầm nhìn chằm chằm với vẻ chưa chấp nhận của bà bầu tổ ấm, cô chỉ đành ngoan ngoãn xuống xe.

bạn đàn ông ngồi ở ghế phụ ban nãy dẫn hai người mẹ con bước vào cửa chính. Trông Sầm Ninh như đang ngoan ngoãn đi theo, mà lại hai mắt cô đã len lén kiểm tra bao phủ.

phần đa thứ bước này hệt như những ảnh chỉ tạo ra trên ti vi. Anh lính trẻ đứng gác bất động đậy trước cổng Ngoài ra chỉ xem chúng ta như bầu không gian. Bước qua cánh cổng, một con đường rộng thênh thang hiển thị, phía hai bên mặt đường là phần lớn cây đại thụ cô do dự tên, thân cây chạy nhiều năm tăm tắp, lá cây đan thành vòng, kết lại thành từng bóng râm.

Đi hết đường lớn, cô rẽ nên, cảnh quan bao bọc bỗng dưng rộng ra, nơi này duy nhất địa điểm trống rất lớn. Trên địa điểm ấy còn có một đái đội xếp hàng ngay ngắn, chúng ta mặc đồng phục, đồng loạt áp dụng phổ biến 1 hành động.

Đọc full truyện sắc sủng

Sầm Ninh nhìn ngẩn gia đình, người nào gia đình bạn nấy hầu hết cao Khủng và cường tráng. Lúc bọn họ hô slogan cũng làm cho con tim cô run theo.

Sầm Ninh bất giác dừng chân, Ngụy Phẩm Phương thấy cô đứng im ở đấy, vội chạy lại kéo cô đi: “Con nhìn gì cố kỉnh, mau tới đây.”

Sầm Ninh quay đầu, băn khoăn hỏi: “Bọn chúng ta, đang làm gì cố ạ?”

Ngụy Phẩm Phương đáp: “Tối bữa qua, lúc ở nhà bà bầu sẽ bảo bé thế nào, bảo con ngoan ngoãn đừng hỏi cụm kia cơ mà.”

Sầm Ninh mím môi, cúi đầu xuống.

Nghe nỗ lực, người đàn ông dẫn đường phía trước mỉm cười giải phù hợp sở hữu cô: “Bọn bọn họ đang tập huấn đấy, cảnh này chủ yếu thấy lắm. Trong học viện của tất cả cũng có thể có đào tạo tân binh, nhóm họ mới nhập ngũ vào 2016.”

Đọc thêm Ngôn tình cao H

Nói rồi, ông lại đứng vững đi về phía trước. Sầm Ninh hơi tò mò đối có cảnh này, cứ ngoái đầu lại quan sát suốt. Như vậy, thân hình bé xíu của cô làm tiếp bị bỏ lại một khoảng xa.

Bịch bịch bịch…

Đúng bây chừ, cách đây khoảng không xa vọng lại tiếng bóng va đất. Khi Sầm Ninh dời mắt khỏi đội tập huấn, quả bóng không có gì bật nữa nhưng lăn chầm chậm trễ đến mặt chân cô.

Quả bóng rổ này ở đâu ra thế?

còn chưa kịp ngẩng đầu lên, mà lại Sầm Ninh đã nghe thấy một âm lượng hờ hững truyền cho.

“Nhóc nhỏ, mau đá bóng lại đây.”

giọng nói hơi trầm, tựa cũng như tiếng suối sâu cuộn trào mãnh liệt trong rừng thẳm. Xung quanh nước, sóng gợn cho vô tận, nhưng lại khi chạm cho tai, lại hình như cảm nhận thấy sự thần túng bấn và kiêu ngạo dấu sâu bên phía trong.

Sầm Ninh từ từ ngẩng đầu, chú ý về bên người thân đã nói, đứng cách đây chưa xa. Chúng ta nọ trông chặng tầm mười bảy mười tám tuổi, mặc 1 bộ đồ thể thao màu trắng, chân đi đôi giày thể thao trắng blue, gia đình cực kỳ cao, bên mày lạnh nhạt nhưng lại sắc sảo, trông vô cùng đặc biệt.

ngay hiện tại, anh lẳng lặng nhìn cô, hàng mi Black dày rũ xuống. Phân minh anh chưa nói gì, tuy vậy khiến Sầm Ninh cảm giác hệt như bao gồm 1 áp lực vô hình chèn lấn cô.

Sầm Ninh siết chặt lòng bàn tay, cô hoảng hốt nhấc chân lên đá.

nhưng chần chừ có yêu cầu vì cô quá căng thẳng hay chưa, cú đá này sượt trúng bên cạnh hông quả bóng, cho nên nó chỉ lăn về bên trước một tí rồi dừng lại.

“…”

“Phì! Sức của bé nhỏ con bé dại nắm.” 1 nam sinh mặc đồ thể thao black color chạy mang lại, anh chàng cúi người xuống nhặt quả bóng rổ lên, rồi quay sang hỏi tổ ấm Đấng mày râu dẫn Sầm Ninh vào cổng: “Lão Cao, nữ giới này được chú chui vào à? Ai chũm, thành viên gia đình hả?”

Lão Cao đi tới cạnh Sầm Ninh, khách khí nói: “Không bắt buộc người trong gia đình, là khách ông công ty mời mang đến.”

Lời vừa chấm dứt, các chàng trai đang chơi bóng trên sân các ngạc nhiên chú ý Sầm Ninh, ngay khắp cơ thể trò chuyện hững hờ ban nãy cộng chú ý sang.

Từ nhỏ dại cho giờ, Sầm Ninh khôn cùng nhát gan, trong giờ học gia sư hotline trả lời bài toán thôi cô cũng từng đỏ cả mặt, huống bỏ ra là lúc này – có nhiều nam sinh quan sát cô vì vậy. Theo phiên bản năng, cô nhích tổ ấm ra sau lưng lão Cao, hơi hoảng hốt nhìn sang Ngụy Phẩm Phương đang di chuyển phía trước vài Bước.

Đọc đam mỹ cao h

“Khách của thủ trưởng Ngôn á? Móa, bên mũi bự cố.” Cậu chàng mặc đồ thể thao Black cạn lời, quay đầu hỏi: “Anh Ngôn, anh quen không?”

Anh Ngôn.

chúng ta Ngôn à,

Sầm Ninh sửng ốm một ít, nâng ánh mắt nam sinh mặt lạnh bảo cô nhặt bóng ban nãy.

“Không quen.” người thân nọ hơi nhíu mày, chú ý lão Cao.

Tuy anh không nói gì tuy nhiên chỉ cần 1 góc nhìn, lão Cao nhanh chóng hiểu ý của anh ý, hối hả cung kính giải thích: “Là các bạn chúng ta Sầm, chị em này tên là….Sầm Ninh.”

“Sao cơ?” Ngôn Hành chi khựng lại, lần nữa khom xuống quan sát Sầm Ninh, nhưng mà lần này, trong ánh mắt lạnh lùng của anh ra đời chút kinh ngạc: “Chú nói, là nhóc nhỏ này à?”

“Em chẳng phải, nhóc con.” lần khần tại sao Sầm Ninh bỗng dưng lại to gan lý giải 1 câu vì vậy. Tuy vậy cơ mà cách quãng, nghe chẳng bao gồm chút uy hiếp nào.

Nam sinh đứng sau Ngôn Hành bỏ ra vừa tò mò vừa nhồi bóng, quả bóng chạm xuống đất vang lên đã từng tiếng bịch bịch, có vẻ tiếng tim đập của Sầm Ninh vào hiện nay thay. Cô nghĩ cô biết nhà bạn nọ là ai rồi, từ thái độ của lão Cao khi chat chit với anh, mà lại anh lại còn sở hữu chúng ta Ngôn, nuốm suy ra…anh là Ngôn Hành đưa ra.

Anh chưa giống có tưởng tượng của Sầm Ninh, lúc ông nội cô còn sống đã từng nhắc mang đến anh. Dù là khi trêu nghịch hay khi nghiêm túc, cô cũng đã mơ đại dương biết được, đối sở hữu cô nhưng nói, Ngôn Hành đưa ra khác hẳn nhà bạn.

Từ nhỏ tuổi mang đến Khủng, mến yêu và thân thương mà lại cô cảm nhận vô cùng ít. Đề xuất trong cân nhắc của cô Ngôn Hành đưa ra là người trong gia đình hiền lành và dịu dàng, sẽ mỉm cười mang cô, đối xử tốt sở hữu cô.

nhưng lại hiện giờ, khi trông thấy anh, mong ước nho nhỏ trong đáy lòng cô mau chóng mất sạch. Nhà bạn trước mặt cô có đôi mắt lạnh lùng trong trẻo, vừa hệt cũng như ánh trăng cao ngạo trên đỉnh núi, lại vừa giống như ánh lửa cô độc tồn tại một mình trong buổi tối. Anh chú ý cô, vẻ bên thờ ơ xa rời, dường như cô chỉ là một vì chưng khách từ nơi nào ấy chưa mời mà mang đến.

“Không nên nhóc con?” Ngôn Hành chi nhẹ nhàng cau mày, Hình như anh cảm thấy lời của cô hơi buồn cười, nhưng mà không chỉ dẫn cô, anh quay sang nói sở hữu lão Cao: “Lão Cao, chú dẫn khách cho khu vực ông nội đi.”

Lão Cao đáp: “Nếu chưa thì cậu đừng đùa bóng nữa, về phổ biến đi.”

Ngôn Hành bỏ ra không giải đáp, xoay chúng ta lấy quả bóng trong tay nam sinh mặc đồ thể thao Đen. Anh tiến bước trước vài Bước, tung các bạn lên, úp rổ. Chưa đến một lần, quả bóng đang rơi thẳng vào trong rổ.

Lão Cao cũng biết tính tình của tổ sư nhỏ dại ngôi nhà gia đình bạn, thấy thế cũng không giục thêm, ông quay sang nói sở hữu Sầm Ninh & Ngụy Phẩm Phương: “Chúng ta vào nhà trước đi, nhà bạn trong nhà còn đang ngóng.”

“Được.” Ngụy Phẩm Phương đi tới cố tay Sầm Ninh, nhỏ dại giọng hỏi lão Cao: “Cho chúng tôi hỏi, là đứa trẻ ban nãy phải không?”

Lão Cao chú ý bà, biết bà vẫn hỏi gì phải gật đầu: “Đúng chũm, cậu ấy là cháu đích tôn của nhà họ Ngôn, Ngôn Hành bỏ ra.”

Sau khi mấy người thân tín đồ Sầm Ninh đã từng đi xa, Ngôn Hành chi quay đầu lại quan sát bóng lưng chúng ta, ánh mắt sâu sát.

bên cạnh có người hỏi: “Anh Ngôn, căn nhà chúng ta Sầm là nhà nào thế?”

Ngôn Hành bỏ ra chứ còn chưa chỉ dẫn lại, thì mình tốt Tân Trạch Xuyên đang choàng vai anh, ý tức nâng cao nói: “Tôi nhớ ông nội cậu nói cậu có một bởi hôn thê nhưng nhỉ, chậc….nhà chúng ta Sầm? Đừng nói là ngôi nhà chúng ta Sầm của vì chưng hôn thê trong truyền thuyết của cậu đấy nha?”

Nam sinh mặc đồ thể thao Đen là đường Tranh, cũng là người nhà có lợi của Ngôn Hành bỏ ra, trợn mắt: “Móa, thật hay giả cố gắng, anh Ngôn à, anh sẽ hại học sinh tè học đó!”

Ngôn Hành chi đá bắp chuối của con đường Tranh: “Cút.”

“Ổn chưa đó, chuyện này bất hợp pháp đó nha.” mặt đường Tranh chui tọt ra sau lưng người trong gia đình khác, khoa trương bịt miệng nói tiếp, “Nói chứ… Tôi thấy bé nhóc ban nãy chưa ổn đâu, con bé nhỏ đó nhỏ tuổi nuốm thì sao xuống tay cho được!”

“Ha ha…”

Mấy nam sinh đứng trên sân bóng phần nhiều cười to, Ngôn Hành chi mở miệng, nở 1 nụ mỉm cười khó khăn hiểu: “Mẹ chúng, cậu nghĩ mọi chuyện này có tác dụng gì? Trở thành thái à.”

đường Tranh vừa cười vừa nói: “Đâu dám đâu dám, nếu như không, còn nếu không thì cậu về ngôi nhà đi. Dù sao thì…trong ngôi nhà cũng đều có một bà vợ nhỏ dại rồi mà lại.”

con nhóc lúc nãy, thật sự chẳng tất cả gì can hệ mang lại bố chữ “cô cung phi nhỏ” cả.

mà lại nam nhi tuổi mười bảy mười tám chơi nhau không bao gồm giới hạn, Ngôn Hành bỏ ra cũng đã quen rồi, buộc phải không coi như là thật. Anh chỉ lườm thoáng sang con đường Tranh, đường Tranh nhận ra ánh nhìn này, sợ tới độ chạy thẳng ra sau lưng thành viên khác để trốn.

“Về trước đây, ngày mai đùa tiếp.” chung cuộc Ngôn Hành đưa ra cũng đi về trước. Tuy thế kèm theo là câu hỏi này không can dự gì mang lại Sầm Ninh, chỉ là anh chơi mệt rồi, phải về thôi.

Lúc Sầm Ninh theo chân hai 18+ bước vào biệt thư, trong đầu cô chỉ cất toàn đầy đủ hình ảnh về Ngôn Hành đưa ra. Ánh nhìn thờ ơ ban nãy của anh, cách biểu hiện bỡ ngỡ của anh ý,… Toàn bộ phần đa đập tan sự mong ước nho nhỏ của cô.

Lần ban đầu Sầm Ninh nhỏ xíu cảm giác, có một vài chúng ta chú ý thì rất gần, nhưng thực tế lại xa cách thành viên gia đình cả 1 thế giới.

“Đây là con cháu gái lão Sầm à.” Ngôn Quốc Phong xúc động nhìn Sầm Ninh: “Cháu ngoan, lại đây sở hữu ông, để ông ngắm con thật kỹ nào.”

Sầm Ninh nhìn Ngụy Phẩm Phương, thấy bà ấy đồng ý ý bảo cô sang đó.

do đó, Sầm Ninh dè dặt đứng lên, tới ngồi cạnh Ngôn Quốc Phong. Ngôn Quốc Phong doạng tay cầm tay cô, hốc mắt đỏ hoe: “Đáng tiếc, lão Sầm bắt buộc bắt gặp bé cứng cáp.”

Nhắc tới ông nội căn nhà người thân, Sầm Ninh cũng hơi nặng nề Chịu, cô khịt mũi, cảm thấy nước mắt sắp rơi xuống.

Ngôn Quốc Phong vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Đứa nhỏ dại này cũng sắp đến lên lớp bảy rồi buộc phải không?”

Ngụy Phẩm Phương gật đầu đồng ý, thấp giọng trả lời: “Đúng gắng ạ, năm nay vừa bắt đầu lên lớp bảy.”

“Cháu gái căn nhà lão Trương cũng lớp bảy, tuy thế cao hơn Sầm Ninh nhiều, đứa nhỏ tuổi này sao quan sát lại nhỏ dại vì vậy.”

Thật ra Ngôn Quốc Phong đã nói giảm bớt rồi, Sầm Ninh đâu phải chỉ nhỏ không, mà hơn nữa là không cung cấp dinh dưỡng cơ.

Đứa trẻ mười bố tuổi, thấp nhất cũng lùn hơn thành viên cộng lứa nửa loại đầu, sở hữu lại cơ thể hết sức bé dại, làn da cũng rubi không bình thường.

“Haiz…Cũng bởi nhỏ, quan trọng đến nhỏ nhỏ tuổi 1 cuộc đời có lợi.” Nói xong xuôi, Ngụy Phẩm Phương nghẹn ngào.

tham khảo ngay list truyện ngôn tình ngược

Ngôn Quốc Phong cau mày: “Không trách nhỏ, yêu cầu trách bác, bác bỏ yêu cầu sớm mua hiểu bối cảnh của những nhỏ, và nên đón đứa nhỏ dại này về đây từ sớm. Chưng, thật bao gồm lỗi sở hữu ông chúng ta già kia.”

“Bác đừng nói cầm….”

Xoạt xoạt…

âm lượng túi giấy bị xé rách vang lên.

Sầm Ninh nghe thấy núm quay đầu lại chú ý. Ở lối ra vào, cầm thấy Ngôn Hành đưa ra vừa ngửa đầu uống hộp sữa vừa đi tới.

Anh hết sức cao, bước đi kéo theo gió nhưng mà mang đến, ko phải ăn nhập tí nào với bầu không khí buồn của nhà.

“Hành đưa ra, bé lại đây.” Đúng giờ đây, Ngôn Quốc Phong điện thoại tư vấn anh lại: “Đây là Sầm Ninh, sau này con nên ân cần âu yếm cho con nhỏ.”
Đọc full truyện ngôn tình tại trang web đọc truyện online miễn phí truyen24.com. Chúc độc giả truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *