đưa ra truyện khi nào trăng sáng dẫn lối anh về

Tác giả: Úy không
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện khi nào trăng sáng dẫn lối anh về

Thượng Hải.

Thứ tía, ngày 11 tháng 1 âm lịch, ngày 11 tháng 2 năm 2014.

Sỏi đá rừng cây ngủ đông mấy ngày tỉnh lại sau kì nghỉ ngắn ngủi. Mọi người nhà đi tậu mộng ở đông nam tây bắc lục tục từ quê căn nhà trở lại city này, đám đông um tùm chóng vánh bù đầy hết phần đa cầu mơ, bắt đầu bánh răng tựa cũng như chưa bao giờ kết thúc nghỉ của chính bản thân nó.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ say đắm, Tạ Vũ dần dần mở mắt.

loại rèm cửa sổ dày che đi sắc trời phía bên ngoài, khiến cô chưa khác nhau rõ giờ này là giờ nào.

Tạ Vũ nhảy xuống giường, đi chân trần mang đến trước cửa sổ, kéo rèm roạt 1 tiếng.

Tia sáng lóa mắt tình cờ rọi vào, cô giơ tay lên bịt mắt theo bản năng.

mặt trời bây giờ treo xa xa giữa không trung, tuy thế đã trở nên một lớp khói bụi mù mịt đậy đi bề ngoài lúc đầu, đây là cảnh thường tất cả trong thành phố.

Đầu xuân chỉ cách, cái lạnh đã buốt da buốt thịt.

của phòng chưa bật máy cân bằng, không khí ướt lạnh khiến Tạ Vũ vừa chui ra khỏi ổ chăn chưa quen lắm. Cô không khỏi rùng tổ ấm 1 cái.

Cô xoa xoa mặt, mau chóng trở lại giường, chui vào chăn, tiện tay lấy điện thoại di động bật lên, quan sát giờ.

Mười hai giờ trưa, căn cứ vào kỹ năng của đụng cô đã ngủ mười mấy tiếng.

Điện thoại di động cầm tay vừa bật, 1 tràng tiếng tin báo nhắn tít tít vang lên ngay mau chóng.

Tạ Vũ tùy tiện bấm mấy loại, gần như là tin nhắn yên ủi mà mấy thành viên gia đình người thân gửi tới.

Cô đọc hai tin liền thấy hơi mệt, lười nhắn lại đã từng tin một, tiện tay soạn một tin đưa nhóm: “Đừng có lo, bà đây đang còn sống.”

Đọc thêm Truyện ngôn tình cao h

chuyển tin nhắn kết thúc ném cầm tay sang 1 bên, choàng áo khoác bên ngoài, đi mang đến trước bàn làm việc ngồi xuống, nhảy máy vi tính, bấm vào diễn bọn có tiếng nhưng cô hay lên.

bài viết khiến cô mọi bao bọc khắp hai ngày nay, ngày nay đã làm được hơn mười ngàn bình luận, thậm chí có một số người mở topic mới, ước ao đánh dẹp “Phóng viên ăn uống bánh bao thịt người”.

Tạ Vũ bực bõ mà căm tức đập loài chuột 1 dòng, lẩm bẩm mắng: “Một đám anh kiệt bàn phím ngớ ngẩn dốt!”

Cô lướt mấy bài gợi ý đầy căm thù hai lần bằng vẻ bên khinh bỉ, tắt bài viết, chú ý đến mắt lại cực nhọc xác định vào ghế.

tuy thế hiện nay đây, trong đầu không đánh giá được hiển thị một khuôn mặt thiếu phụ dễ thương tuy vậy ưu thương.

sẽ là Trương Hiểu Kha.

năm ngoái, city sát bên xảy ra 1 vụ án phái nữ mười sáu tuổi bị phú nhị đại (1) cưỡng bức vây cánh, khi đó tổ ấm của cô ý ốm đang báo án, sau khi điều tra công an lại nhận định là chị em tự nguyện đi hộp đêm sống phóng túng thiếu với mấy cậu nhỏ dại kia, rút cục mặc kệ chưa lo.

(1) Phú nhị đại: nuốm hệ con nhà giàu thứ hai sinh sau năm 1980 ở Trung Quốc.

gia đình bạn cực chẳng đã tìm đến phóng viên, phóng viên này đó chính là Tạ Vũ.

nhưng phái nữ bị hại trong vụ án đó chính là Trương Hiểu Kha.

Tuần san Đông Phương chỗ Tạ Vũ công tác tọa lạc ở Thượng Hải, là một tạp chí tin tức có sức tác động ảnh hưởng to.

Từ người thân bắt đầu mang lại phóng cục điều tra tất cả thâm niên, cô đã sớm cực kỳ am tường chuyện có tác dụng tin tức. Vừa tiếp xúc với vụ án này là cô biết ngay đây nhất định là một tin có thể chú ý sự thân yêu phủ khắp.

Chỉ mấy chữ phú nhị đại căn bản này cũng đủ để kích thích thần kinh nhạy cảm của rất nhiều bạn đọc.

nạt dọa dụ dỗ, áp lực, đây chẳng hề là lần cạnh tranh nhất từ khi Tạ Vũ làm phóng cục cho đến nay, tuy thế cũng tốn sức chín trâu hai hổ, cuối cùng new đưa hết trọn vẹn chuyện này ra.

Xem thêm đam mỹ h truyện

Trong cuộc đời toàn dân căm thù bạn giàu, có lẽ tưởng tượng được loạt bài xích này chấn động mang lại mức nào, trong khoảng thời gian ngắn gây ầm ĩ xôn xao.

có vẻ vị áp lực đè nén cần cảnh sát lập đại dương sơ điều tra lại lần nữa, thời gian qua đi hơn nửa năm, mấy phú nhị đại can hệ đó chung cuộc bị tuyên án vào cuối năm ngoái.

Đây vốn là một chuyện người đều vui vẻ, chính nghĩa của thiếu nữ bị hại được giương cao, công chúng được xoa dịu, Tạ Vũ cũng giành được tiếng tăm trong giới.

tuy vậy vào tuần trước, vừa hết tết, Trương Hiểu Kha tự nhiên bật lầu tự ngay cạnh.

duyên do tự liền kề vô cùng đơn giản, bởi vì bài xích báo của phóng viên viết quá thấu hiểu, thân phận của cô nhỏ xíu bị con người ta moi ra. Nữ mười mấy tuổi chưa chịu được nổi áp lực vậy tục, nhảy từ bên trên tầng mười lăm xuống.

Trương Hiểu Kha vừa chết, nhà bạn phóng viên vốn đóng vai quan trọng và chính đạo trong vụ án gia đình bạn hồ hết vui vẻ này, bỗng dưng biến thành đối tượng đả kích của công bọn chúng.

Trong mắt các bạn, vày để chú ý người trong gia đình khác mà lại phóng cục đã cố ý thể hiện các chi tiết and đời tư, khiến Trương Hiểu Kha bị tổn thương lần thứ hai.

Nếu cũng như nói phú nhị đại là tàn ác thủ giết người thân, chũm thì Tạ Vũ đó chính là đồng phạm danh xứng sở hữu thực.

Lần sau cuối Tạ Vũ thấy Trương Hiểu Kha là vào nửa tháng trước, lúc ấy sắp tới mở phiên tòa xét xử lần thứ hai, trạng thái tinh thần của Trương Hiểu Kha cực kỳ tệ. Trong thời gian qua hơn nửa năm, khi Tạ Vũ điều tra chuyện này, bởi để mang lại Trương Hiểu Kha đông đảo mở lòng sở hữu người thân, về điều đơn giản cô vẫn đóng vai 1 người thân chị tri kỉ.

Trong công danh sự nghiệp chẳng tính là quá chậm của bản thân mình, cô đã có lần có tác dụng chuyện bởi thế vô chu kỳ, tiếp cận gia đình bạn trong cuộc bởi kiểu dáng trông cũng như thực tâm nhất, có tác dụng đối phương cảm động, rồi sau đấy lấy được báo hiệu cơ mà bạn muốn.

thiết yếu không nói, Tạ Vũ vô cùng có tài thiên tư làm cho 1 phóng viên điều tra.

một bạn nữ với trạng thái tinh thần tồi tệ xem Tạ Vũ như một ngọn cỏ cứu giúp mạng của bản thân mình, nói mang đến cô những gian khổ and áp lực đè nén trong lòng, còn có các chi tiết bị cưỡng bách khi chuyện xảy ra.

Xem thêm Truyện đam mỹ sủng

sẽ là cơn ác mộng khiến cô bé nạp năng lượng ngủ chưa yên trong hơn nửa năm.

Tạ Vũ biết các lời này là âm thầm thanh nữ kể cho chính mình.

mà lại đều bí mật này khiến một phóng viên hưng phấn, cô không phải trù trừ viết ngay vào bài xích báo new nhất của mình.

chính là phóng viên vẫn hành nghề mấy năm, cô thấu hiểu bạn đọc ý muốn đọc nội dung phải làm sao nhất.

mặc dù cô hiểu việc này quả thật là vẫn sắm sửa đau khổ của người khác.

Cô tưởng rằng lần này cũng chằng khác gì mấy lần lấy tin trước. Ngay lúc này thật sự cũng không còn khác biệt, loạt bài xích này đạt được công dụng mong, không chỉ cảm nhận sự thân thương tràn lan, hơn nữa gián tiếp khiến tội phạm dấn sự trừng phạt nghiêm nhặt đáng buộc phải tất cả, vấn đề này hẳn nhiên sẽ biến thành một phần lạ lùng trong công danh và sự nghiệp phóng viên điều tra của Tạ Vũ.

—— Nếu như, Trương Hiểu Kha không chọn bật lầu.

Sau khi Trương Hiểu Kha bật lầu, dư luận thốt nhiên biến hóa bất cứ lúc nào, rất nhiều kẻ gây chuyện bị bỏ tù kia bị gia đình bạn quên lãng, tất cả những dân mạng tự xưng là binh sĩ vì chính nghĩa ban đầu chĩa mũi nhọn vào Tạ Vũ.

chúng ta rất nhiều mắng cô là phóng viên vô lương tâm không hề có lòng thương xót, chưa từ bất kể thủ đoạn nào để thu hút gia đình khác.

Kì thật cũng ko phải là lần ban đầu Tạ Vũ nghe chất vấn cụ này, thật ra hai năm trước nữa cô đang nghe qua.

Khi ấy cô vào nghề hơn 2 năm, là tam nương liều mạng nổi tiếng của giới tạp chí, để săn tin về các bạn nghiện vô da cư nhưng mà dám dũng mãnh trò chuyện cả đêm mang số đông mọi người đó bên dưới gầm cầu; để lấy tin về người bệnh aids, hóa thành bằng hữu sở hữu nhà bạn bị nhiễm; còn đã từng nằm chốn ở bệnh viện tâm thần, đổ mồ hôi and máu ở nhà máy… Khi ấy, gia đình bạn đều cho rằng cô liều lĩnh and chuyên nghiệp, duy nhất con tim chính đạo khiến con người ta kính phục.

ban đầu có lẽ rằng như nắm thật.

nhưng sau đó khi cô cãi nhau có Tôn Địch, anh chỉ trích cô vốn không phải nguyên nhân là chiếc thường gọi là sự thật tin tức, có thể trong các bước điều tra, cô đang quen giả thiết sẵn 1 kết luận chú ý thành viên gia đình khác, rồi sau đấy vẫn đi điều tra theo kết luận này.

Cô ban đầu ưa thích đào bươi buồn bã của bệnh nhân khác để buôn bán, nhưng trong công việc mua sắm đau đớn này, cô đã biết thành vô cảm, chỉ bởi vì dòng lợi trước mắt, chưa có chút lòng thương xót.

người đàn ông rất là đau đớn đầy căm thù này chẳng phải gia đình khác, cơ mà đó chính là mọi người trai khi ấy của Tạ Vũ, cũng đã là tổ ấm cùng nghề sở hữu cô.

tất nhiên Tạ Vũ không thỏa thuận sự chỉ trích này, sau khi hai người bự tiếng mấy lần, Tôn Địch tức giận đi Trung Đông có tác dụng phóng viên chủ quyền để gột cọ con tim vậy đến Tạ Vũ, áp dụng lòng thương xót của anh ấy.

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Tạ Vũ Cách dần dần vào công đoạn tốt đẹp của công danh, không gật đầu mang chỉ trích này, nhà nghĩa lý tưởng của Tôn Địch khiến cô cực kỳ khinh thường —— mặc dù cô cũng đã có công ty nghĩa lý tưởng cũng như gắng, cơ mà cô vẫn sớm dần thông liền quy tắc trong thực tế, cùng lúc ngày dần như cá gặp mặt nước.

Cô có lẽ chẳng tính là hưởng thụ bối cảnh các bước bây giờ, nhưng lại hiện thực bước đầu là Như vậy, mẫu cảm xúc bạo gan lý tưởng sau khi trát phấn trang hoàng thuở thiếu thời ấy dần dần tan đi, thứ thúc đẩy cô là dục vọng mưu cầu danh lợi.

Đây là Thượng Hải, không ai là chưa tất cả dục vọng.

dẫu vậy câu hỏi Trương Hiểu Kha tự gần kề quả thật nằm không tính dự liệu của cô.

đa số sự chỉ trích liên can cho lòng thương xót đấy lại nổi lên mặt nước.

Chỉ trích lần này chẳng phải mang đến từ 1 cá thể, nhưng là mang đến từ đại chúng, Tạ Vũ chẳng thể nào trốn tránh được.

Cô nhắm mắt lại, nghĩ mang đến khuôn bên Trương Hiểu Kha.

1 thiếu phụ vừa nở rộ, vào độ tuổi đẹp nhất, điêu tàn như 1 nhỏ diều đứt dây.

Nghĩ cho bài toán nữ này tự giáp, Tạ Vũ cảm giác mọi người cũng cảm thấy đau nhức lòng.

Chỉ là… cô sờ trái tim chúng ta, Hình như cũng không gồm chấn đụng nào quá bự.

Cô thiết yếu chưa thừa nhận 1 sự thật, cô quả thật đã trở nên vô cảm.

Trong lần tự suy ngẫm hiếm thấy này, bụng Tạ Vũ kêu lên cảnh báo cô đề xuất ăn uống cơm trắng rồi.

Hai ngày trước, sau khi hiểu rằng Trương Hiểu Kha nhảy lầu, Tạ Vũ liền từ thành phố quê căn nhà trở lại Thượng Hải, sau đấy ở luôn trong nhà không ra ngoài.

nguyền rủa & đánh dẹp ầm ầm bên trên mạng ngược lại không ảnh hưởng tác động phệ đến cô.

Trong nghề này, tình huống ráng này cô cần thiết quen cùng hơn được nữa. Dân mạng chính là tập thể tự cho rằng chính đạo nhất tuy nhiên cũng bội bạc nhất, chỉ dăm ba ngày thôi, gồm tin ấm new ra là bọn họ đang chóng vánh quên đi tử vong của Trương Hiểu Kha, quên đi bài toán cô là một phóng cục “ăn bánh bao thịt người”.

Tạ Vũ bước vào nhà bếp, đun một nồi nước bé dại, rồi lục tìm gói mì chung cục.

Xé gói mì, trút các gia vị bên trong ra, lại phát hiện gói mì chung cuộc này thật không nể mặt, chũm mà lại không tất cả gói dầu.

Tạ Vũ bực bõ chửi tục một câu, đổ tạm mì và gói hương liệu gia vị có một vào nồi, khuấy bừa hai chiếc, rồi sở hữu cả nồi vào buồng.

Cô ăn hai miếng, điện thoại di động reo lên.

Tạ Vũ nắm điện thoại liếc nhìn rồi nhấn máy, đầu vị trí kia truyền cho giọng của lão Trương, tổng biên tập: “Tạ Vũ, cô đang ổn chứ?”

Tạ Vũ lơ đãng: “Tôi chẳng sao.”

“Mấy mẫu tin nhắn trên mạng cô đừng để trong lòng. Mấy mọi người đó cũng chưa nghĩ trước kia cô đang tốn bao lăm là trọng tâm huyết vị bài xích báo này vụ án này, không nguy hiểm tính mạng cũng suýt trở thành bài toán. Bây chừ mấy đứa khốn kia vào tù rồi, Trương Hiểu Kha vừa chết là đổ hết vào đầu cô, đúng là vô lý nhưng mà. Trên đời này cũng cấm một các bạn bị tiêu diệt nữa.”

Lão Trương nói hoàn thành vô cùng phẫn nộ, Tạ Vũ lại ngẩn người vì chưng câu nói này.

Khi cô đang ngẩn người, lão Trương đưa đề tài: “Quỹ Tân Miêu, quỹ nhỏ cùng quỹ Dương Quang yêu cầu tất cả chúng ta giúp làm một bài báo về hầu hết đứa trẻ bị vứt lại (2) & trường tè học chốn núi Tương Tây, vốn là vì tiểu Nhạc đi có tác dụng, tuy thế cậu ta tạm thời bao gồm chuyện không đi được, ngày mai cô đi 1 chuyến hành trình. Đúng lúc ở vị trí kia mấy ngày coi cũng như nghỉ ngơi, đợi tin đồn lắng xuống rồi về.”

(2) Đứa trẻ bị vứt lại: chỉ phần đông đứa trẻ bị quăng quật lại ở nông thôn mang đến ông bà hoặc bọn họ hàng nuôi, Hình như cha mẹ thì lên thành phố lựa tìm công cuộc.

Quỹ Dương Quang chính là quỹ Hoạt động công ích vô cùng có tiếng trong nước, Tuần san Đông Phương luôn là bên truyền thông bắt tay hợp tác, quỹ con Tân Miêu chế tạo hơn một năm, là quỹ Hoạt động công ích nhấn mạnh vào trẻ nhỏ lãnh thổ túng thiếu.

Tạ Vũ nghe lão Trương nói vắt thì nhảy cười: “Đi mang lại cái nơi nông thôn ấy ở mấy ngày mà lại thường gọi là nghỉ ngơi à? Tổng biên tập anh đùa chúng tôi ấy hả!”

Đọc thêm list Ngôn tình hoàn

“Tôi đây cũng chẳng hề là suy xét mang lại cô đâu. Trên mạng lúc này không những mắng cô, mà lại cả tạp chí của mọi người cũng đã và đang bị mắng đó. Văn bản có tính Công Ích này vừa căn vặn vớt lại chút danh tiếng cho chúng ta.”

Tạ Vũ hút tụt một sợi mì, ậm ờ nói: “Được, tôi đi.”

Tổng chỉnh sửa và biên tập cười nói: “Lãnh đạo của làng bên đó đang liên lạc dứt rồi, đi mang lại trường tè học nào chúng ta đã chọn giúp, còn tồn tại hai tình nguyện viên suport giáo dục vì quỹ Tân Miêu tuyển chọn đến lúc ấy cũng sẽ đi mang lại trường báo cáo, đến lúc đấy cô chính ghi chép thêm chút ít tình hình hỗ trợ giáo dục của họ.”

Tạ Vũ nói: “Yên chổ chính giữa, tôi sẽ viết thật hay, còn nếu như không thì sao có người quyên tiền đến quỹ chứ?”

Tổng chỉnh sửa và biên tập cười: “Không có tiền thì có tác dụng Hoạt động công ích cố kỉnh nào! Được rồi, cô mau sẵn sàng một ít đi, chuyện của Trương Hiểu Kha đừng để trong lòng, tránh ảnh hưởng tác động đến trọng điểm trạng.”

“Biết rồi.”

Tạ Vũ không chuẩn bị vội, ăn mì chấm dứt, cảm nhận lời mời đi uống rượu của đám mình. Nghĩ mang lại cuộc sống trạch cho mức sắp tới nổi mốc mấy hiện nay, cô núm một bộ đồ hiệu xinh tươi, hóa trang bùng cháy rực rỡ, đi mang đến cửa hàng bar ban đầu đời sống về đêm của cô ý.

Tuy Tạ Vũ cũng không hề sinh ra và bự lên ở đô thị phồn hoa này, nhưng đi học cộng công tác đã sắp chín năm, từ trong ra xung quanh, ngay cả trong xương cốt cũng đã sớm đồng hóa vào đó.

Trong nhịp điệu cấp tốc vào buổi ngày, cô dốc sức công tác như hồ hết người khác trong đô thị, cũng chờ đợi cuộc đời về đêm không ngủ tuyệt hảo nhất cũng như phần nhiều trai thanh gái lịch kia.

căn nguyên nghề nghiệp cộng thêm tính phương pháp, anh em của Tạ Vũ chưa ít. Song trong thành phố phệ tình bạn bội bạc, tư tưởng đồng đội các lúc chẳng qua cũng đúng các bạn qua con đường thôi.

người trong gia đình new đi nhà bạn cũ đến, giết thời gian cá biệt hiu quạnh cơ mà thôi.

đời sống về đêm đầy Màu sắc của đô thị tạm thời giúp Tạ Vũ quên đi khó chịu mấy hiện nay. Đụng & music, sự tán tỉnh như thật cũng như giả của trai thanh gái lịch, vừa kích thích vừa vô bởi.

Đêm nay hầu hết là bằng hữu thường hay chơi cùng nhau, chỉ một một thành viên đại trượng phu new quen là ABC trẻ tuổi, trông rất đẹp trai, cũng rất dí dỏm, chỉ là nói chuyện lại khiến thành viên gia đình khác có kích rượu cồn muốn vuốt thẳng lưỡi anh ta.

Khi 1 nhóm nhà bạn uống rượu, bạn đàn ông trình diễn trò thuật ảo nhỏ tuổi chọc mang lại mấy bạn gái vui. Anh ta cho từng thành viên gia đình rút 1 lá bài bác rồi anh ta đi đoán, không tính lá trong tay Tạ Vũ, mọi lá khác anh ta đoán đúng hết.

Anh ta mẫu mã vẻ tiếc nuối tự phạt 1 cốc có Tạ Vũ.

vì chưng hôm sau Tạ Vũ buộc phải đi chuyến bay sáng, đề nghị tạm biệt đám người thân này trước. Lúc tạm biệt, bạn đàn ông để lá bài đoán sai vào tay cô, ngả ngớn nói: “Cô Tạ, lần sau tôi vững chắc đã không đoán sai.”

Tạ Vũ rút tay các bạn khỏi tay anh ta, tiện tay quăng quật lá bài xích vào túi áo khoác, nhếch môi mỉm cười mang anh ta: “Hi vọng là cố kỉnh.”

ban đêm chẳng dễ đón xe, cô xong xuôi khoát đi tàu điện ngầm. Đi mang đến cửa ngõ tàu điện ngầm, cô mới nhớ tới lá bài trong túi, lấy ra nhìn, quả nhiên thấy một số ít điện thoại viết bên trên lá bài.

Cô nhếch môi cười, ném lá bài xích vào sọt rác kề bên.

ngay hiện tại đã gần mười một giờ, toa tàu điện ngầm trống chưa, chỉ còn lác đác mấy người về trễ, những là phần tử trí trức làm thêm giờ về ngôi nhà.

Tạ Vũ đã uống các rượu, cần bây chừ tất cả hơi lơ lửng. Cô là một phóng viên, say mê chú ý người trong gia đình khác, mặc dầu là thời điểm chũm này, cô căn cứ vào lưng ghế đã theo thói quen chú ý lướt qua mấy người thân trong toa tàu.

do dự tất cả yêu cầu vày chớm say hay không, mà trong đầu cô bật ra hầu hết cân nhắc & tự xét đầy Color sặc sỡ như bóng đêm đô thị.

Cô ngẫu nhiên cảm nhận hồ hết chúng ta này tuy bộ mặt tách biệt, tuy vậy từng chúng ta có mặt mày vô cảm lại cũng như có và một khuôn bên.

Cô nhớ tới 1 từ —— “Người cao su”.

hầu hết các bạn này những là mọi người đi mua mộng trong đô thị, nhưng mà hiện thực và phù hoa của đô thị lại bào mòn mong mơ của gần như hồ hết nhà bạn đó hầu hết không còn, khiến bọn họ dần biến thành sinh vật thành thị chưa cực khổ vô bởi vì.

Trong thành phố này, đâu đâu cũng là thành viên gia đình cao su đặc, chúng ta có lẽ đang sớm quên đi mong nguyện lúc đầu của đời sống, sự hờ hững & vô cảm chiếm giữ ánh nắng mặt trời trong máu, trong sự trang hoàng giả dối của thành phố, mỗi các bạn các biến thành giống hệt nhau.

mà lại bản thân cô có nên cũng đã trở thành chúng ta cao su thiên nhiên ngày trước rồi hay không?

xem xét bỗng nhiên thành lập này khiến cô tất cả chút đau đớn và bế tắc mơ hồ.

Cô dựa vào ghế, kiệt sức nhắm mắt lại.

Về cho ngôi nhà sẽ hơn mười hai giờ.

Tạ Vũ lấy balo người thân hay dùng, ban đầu sắp xếp ăn mặc quần áo và đồ cần dùng hàng ngày ngày mai đi công tác.

đã được qua kì nghỉ tết, che của cô vô cùng bộn bề. Sau khi lấy quần áo đi xa ra, cô tiện tay dọn dẹp.

một chồng sách báo nhỏ dại để ở tầng bên dưới cộng của phủ, cô sẽ uống rượu phải nhất thời gồm hơi ngẩn ngơ, lục ra bắt đầu nhớ, đây là phiên bản giới thiệu sau khi đăng giấy tờ năm xưa khi thành viên gia đình vừa mới vào nghề.

Lúc đấy căng tràn nhiệt huyết với những thứ, mỗi lần làm cho một bài xích phỏng vấn cô gần như dùng hết trung khu sức, sau khi viết bài vẫn giữ hầu hết tờ báo này lại.

cơ mà cô đã lâu lắm rồi chưa làm qua chuyện này, bởi thế suýt nữa đang quên đống giấy cũ che đầy lớp bụi ấy.

Tạ Vũ ngồi bên trên sàn gỗ, đọc ck báo ngẩn gia đình một hồi, tiện tay rút tờ báo bên dưới cộng.

chính là sáu năm trước, bài bác cung cấp thông tin tức đăng độc lập bước đầu tiên của cô, lúc ấy cô sẽ còn học năm thứ tía ĐH, vẫn thực tập ở 1 tòa soạn.

Thời gian qua đi cực kỳ lâu, cô đã hết nhớ rõ hầu hết chuyện.

tuy vậy sẽ nhớ đó là mùa đông lạnh nhất ở miền nam, một kí túc xá công nhân của khu công nghiệp Côn Sơn xảy ra hỏa hoạn, duyên cớ bốc cháy là do buổi đêm kí túc xá công xưởng chưa cấp điện, CN vi phạm nội quy đốt lò sưởi ấm trong kí túc xá, chưa may bén lửa, nửa đêm nửa hôm, cả tòa kí túc xá bốc cháy, tía công nhân từ nơi khác mang lại mất mạng trong vụ hoả hoạn.

Điều trùng hợp là, bố công nhân đã hết đó chính là người thân đến từ vùng núi Tương Tây nhưng mà ngày mai Tạ Vũ đề nghị đi.

Cô vẫn quên chổ chính giữa trạng khi đó Cách nay đã lâu, chỉ còn nhớ có máng sự căm thù đối mang bầy tư phiên bản khi người nhà mang lại công xưởng lấy tin.

Cô đọc mọi tờ báo hơi ố rubi kia, rồi nhét lại vào đậy.

chưa quên ước nguyện lúc đầu, mà lại cô lại tựa cũng như đã sớm chẳng còn nhớ rõ ước nguyện lúc đầu là phải làm gì.
Chúc độc giả truyện bao giờ trăng sáng dẫn lối anh về vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *