Tôi Đã Yêu Em Thật Rồi!

Thể loại truyện đam mỹ , hiện đại

Lưu Xuân năm nay được 23 tuổi. Sinh ra trong một mái ấm nghèo Lưu Xuân không được như những đứa trẻ khác là sẽ học tới nơi đến chốn. Lưu Xuân học chấm dứt cấp ba đã thi và đậu vào một trường đại học khá nổi tiếng mà vì tiền học phí đóng trong trường đại học quá đắt nên Lưu Xuân phải nghỉ học và đi làm thêm tại một quán ăn vặt. Gia cảnh đã nghèo nay phải nghèo hơn bởi vì mẹ của Lưu Xuân lại sinh thêm một đứa em nữa có tên là Lưu Bảo Bảo. Bảo Bảo năm nay được ba tuổi, bà mẹ không còn tài năng nuôi dưỡng nữa nên Bảo Bảo phải sống với anh.

Buổi sáng hôm đó cũng như thường lệ Lưu Xuân vẫn cần cù dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho Bảo Bảo. Bữa sáng hôm nay chỉ dễ dãi là các món như: trứng ốp la và một ổ bánh mì dành cho Lưu Xuân còn cháo là của Bảo Bảo.

Nấu ăn xong xuôi cũng đã dọn ra bàn Lưu Xuân bước thủng thẳng vào phòng thấy Bảo Bảo với vẻ mặt ngây thơ như chẳng biết gì nhưng mà ngủ. Nhìn dáng vẻ lúc này của Bảo Bảo Lưu Xuân chỉ ước rằng mình sẽ không bao giờ trưởng thành và sống thọ là một đứa trẻ dưới vòng tay che chở của ba mẹ. Mà ước cũng chỉ nên ước nhưng mà thôi chẳng ai mà không trưởng thành cả. Bảo Bảo hiện giờ như thế sau này cũng phải bự lên và lập mái ấm. Lưu Xuân bước nhẹ đến bên Bảo Bảo rồi hôn một cái vào má của Bảo Bảo. Bảo Bảo bị tiến công thức bởi vì nụ hôn của Lưu Xuân quay người lại nhìn một chút rồi cũng mở miệng ra nói:

“ Anh hai?”

Lưu Xuân lấy nhị tay bế Bảo Bảo vữa bế vừa vỗ vỗ vào lưng:

“ Bảo Bảo à! Đùng ngủ nữa dậy ăn sáng với anh nhị rồi anh dẫn Bảo Bảo tới nhà trẻ.”

Bảo Bảo dụi dụi mắt giọng yếu đuối nói:

“ Dạ.”

Đợi sau khi Bảo Bảo hết buồn ngủ Lưu Xuân mới bế Bảo Bảo ra ăn sáng. Lưu Xuân đặt Bảo Bảo xuống chiếc ghế mà bảo Bảo vẫn thường xuất xắc ngồi. Ban đầu nhị con mắt của Bảo bảo cứ híp lại mà sau khi ngửi được mùi thức ăn liền bật dậy ngồi với tư thế sẵn sàng để ăn.

Coi thêm: truyện đam mỹ ngược

Lưu Xuân bưng chén cháo đến bên Bảo Bảo. Bảo Bảo thấy chén cháo liền xị mặt xuống bĩu môi:

“ Anh hai không có món thế hệ sao ạ?”

Lưu Xuân đặt chén cháo lên bàn xoa xoa đầu Bảo Bảo nở thú vui ấm áp nói:

“ Nghe lời anh, em thế hệ bé bỏng chấm dứt phải cần ăn cháo thế hệ khỏe được.”

Rồi mang cái muỗng múc một miếng cháo vừa thổi vừa đưa vào miệng của Bảo Bảo, khởi đầu bởi vì không muốn ăn Bảo Bảo cứ quay mặt qua lại để tránh muỗng cháo sau khi thấy lưu Xuân nhăn mặt Bảo Bảo liền há miệng ăn một miếng dù sao ăn vào cũng đâu có chết, bởi anh hai mình sẽ nỗ lực. Bảo bảo ăn hoàn thành cảm thấy khá ngon miệng rồi ăn tiếp muỗng thứ hai an muỗng thứ hai xong xuôi lại ăn tiếp muỗng thứ ba cứ như vậy vậy nhưng quất sạch chén cháo đến cả Lưu Xuân mà cũng thấy khá bất thần.

Ẳn hoàn thành Bảo bảo đặt chén xuống bàn miệng thì liếm cháo còn dính trên miệng thấy Bảo bảo như vậy Lưu Xuân không thể nhịn liền cười, Bảo Bảo thấy anh hải cười mình liền nhăn mặt khó chịu:

“ Sao anh nhì lại cười Bảo Bảo?”

Nhìn khuôn mặt ngây ngốc tư giận Lưu Xuân chịu không nổi sự cute của của Bảo Bảo nhào đến ôm lấy hôn loạn xạ lên mặt của Bảo Bảo:

“ Tại do anh nhì thấy Bảo Bảo quá xinh xắn nên thế hệ cười vậy thôi chứ anh nhị không có gian tà ý gì đâu.”

hai đồng chí vừa ăn vừa rỉ tai được một lúc cũng đến 7h, Lưu Xuân dọn đống đồ ăn trên đặt hết vào kệ rửa chén định là lúc đi làm về sẽ rửa. Xử lý đóng chén bát hoàn thành Lưu Xuân ra khỏi phòng bếp định sẽ đi soạn cặp, thay quần áo cho Bảo Bảo rồi đưa Bảo Bảo đến nhà giữ trẻ. Không ngờ vừa thế hệ bước ra khỏi thôi Lưu Xuân đã nhìn thấy Bảo Bảo đã mặc bộ quần áo mình soạn sẵn, trên vai đeo cái ba lô tự Bảo Bảo soạn đang đứng lấy giày một cách không cần ai đến giúp.

Đây là lần trước tiên trong đời Lưu Xuân thấy Bảo Bảo tự làm vệ sinh cá nhân nhưng không cần sự giúp sức từ anh nhì. Bảo Bảo đem giày kết thúc cháy tới bên Lưu Xuân kéo kéo quần thúc giục:

“ Anh nhị ơi! Đi thôi! Không Bảo Bảo sẽ bị trễ học đó!”

Đọc thêm top truyện truyện đam mỹ h hay nhất không thể bỏ qua.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *