Đế Vương Sủng Ái
Chương 2
Không đợi Lâu Thất định thần lại sau kinh hãi, huyết nhân bất ngờ ôm nàng đứng dậy, khí tức toàn thân lạnh băng: “Chuẩn bị kháng địch!”

Vừa dứt lời, mấy thị vệ lập tức không còn kinh ngạc nữa, như thể đã trải rèn luyện qua hàng trăm lần, tư người lần lượt tản ra bốn phía quanh hắn, rút kiếm hướng ra ngoài, khí tức chùng xuống.

Ưng nhón mũi chân, thân người lập tức lao nghiêng đi, hạ xuống trên một ngọn cây xum xuê ở phía xa, che chắn thân mình, mà ở góc độ của Lâu Thất vẫn có thể nhìn qua kẽ lá thấy tay phải hắn đang giơ về phía trước, trên tay có nắp một chiếc nỏ tí hon, nhắm thẳng về phía trước.

Một gã đàn ông khác thì bước lên trước nhì bước, biểu lộ tư thế tiên phong, cả người tương đương một kiếm một thuẫn.

Lâu Thất eo thon nhỏ rất quá bất ngờ, lúc này nàng thế hệ nhìn ra thực lực của những người này, có điều rốt cuộc là quân thù nào có thể khiến họ bày thế trận chờ đón thế này? Họ đang bị truy sát sao?

“Mắt đỏ, thương lượng chút được không?” Lâu Thất rỉ tai nói: “Ngươi nhìn xem, ta là một người đàn bà bé nhỏ, yếu đuối không có chỗ dựa, nếu ngươi cứ ôm ta thế này, khi giao chiến ta sẽ biến thành gánh nặng, tuyệt là ngươi đặt ta xuống, ta nấp vào một chỗ trước có được không?”

Chỉ cần đặt nàng xuống, đợi khi nhì bên giao chiến nàng sẽ có thể nhân lúc hỗn loạn nhưng bỏ trốn.

Gã mắt đỏ cúi đầu liếc nhìn nàng không công bố.

Không đồng ý? Nỗ lực thêm nữa.

Lâu Thất cô vợ ấm áp của hạ thiếu đang định tiếp tục thuyết phục, một tiếng hát trong trẻo bất thần vọng tới.

Người hát có giọng khó đoán biết là nam hay nữ, cũng không biết hát thứ tiếng của địa phương nào, Lâu Thất nghe không đọc. Mà giọng hát tương đương gió mát dưới trăng, nhẹ nhàng lướt qua tai; tương tự bàn tay thon thả của đàn bà tinh nghịch vẩy nước đại dương mát trong; lại tương tự mưa đêm tháng ba, bé dại nhẹ tí tách đập vào lá chuối ngoài cửa sổ; hoặc tương tự một thiếu nữ mười tám uyển chuyển dịu dàng tiến bước trong sương khói Giang Nam, trong tay cầm một chiếc dù dầu nhẹ nhàng xoay chuyển hất những giọt mưa ra bao quanh, và tiếng nói cười khe khẽ của nàng ta.

Lâu Thất đắm chìm trong giọng ca diệu kì kia, trong lòng có chút ngờ vực, giọng ca tốt như vậy tại sao đám người của gã mắt đỏ này lại phải thận trọng sẵn sàng chống trả đến vậy?

Nàng quay đầu nhìn về cô vợ ngọt ngào bất lương phía giọng ca, tưởng rằng có thể nhìn thấy tỳ nữ xinh tươi khiêng kiệu bay tới, sau đó rắc cánh hoa rực rỡ khắp trời, mỹ nhân trong kiệu đẹp đẽ như hoa khiến người ta si mê. Nhưng khi nàng chăm chú quan sát chỉ thấy dưới ánh trăng sáng có mười mấy bóng đen bay đến, kẻ nào kẻ nấy mặt trắng bệch như ác quỷ, mắt thâm quầng trũng sâu, ánh mắt sắc lạnh, răng nhe ra như cương thi, vung đôi tay bé như que củi khô, móng tay dài chừng mười cm được cắt nhọn hoắt, tô sơn móng tay màu đỏ máu, còn quá cả Mai Siêu Phong.

Lâu Thất khiếp đảm, suýt chút nữa kêu ré lên. Ai lại có hứng thú lạ đời thế này? Hát một khúc hát trong trẻo, diệu kì, nhưng mà lại phái ra một nhóm cương thi kiểu Mai Siêu Phong.

Đừng tởm lợm vậy chứ?

Cánh tay ôm nàng lại siết chặt hơn nữa, gã mắt đỏ trầm giọng nói: “Bịt tai, nhắm mắt lại!”

“Hử?” Lâu Thất còn chưa kịp bừng tỉnh sau cú sốc giữa giọng hát và cương thi. Gương mặt của gã mắt đỏ dần trở lên mơ đại dương, mùi máu trên người hắn càng trở nên nồng hơn, ánh mắt duy nhất là em Lâu Thất dần dần mơ màng

Một gương mặt quỷ bất ngờ nhào tới, đôi môi đen sì như lưỡi đao lạnh, u ám đang định cắn vào mũi nàng!

Lâu Thất cực kì hốt hoảng, nhưng mà nàng phát hiện ra mình không thể cử động được, cơ thể như không còn là của bản thân nữa. A! Miệng quỷ há béo tướng, không phải là đang định cắn mũi nàng mà là cắn xuống cổ họng của nàng.

“Keng!”

Tiếng kiếm chém vào nhau, âm thanh lanh lảnh, trái tim Lâu Thất chấn động, ánh mắt lập tức trở lên tinh tường, đầu quỷ cắn về phía cổ họng nàng lập tức tan thành mây khó!

Là ảo giác?

Cốt trảo trắng toát đột nhiên ngột túm về phía nàng, rước theo gió nực nội.

Lâu Thất trợn tròn mắt, đây không phải ảo giác!

Huyết nhân hôn sai 55 lần quay người, mục tiêu của quỷ trảo sắc lạnh kia lập tức thay đổi, móng tay dài thượt liền đâm về phía cổ hắn, nếu như chiêu này sản phẩm, cổ huyết nhân nhất định sẽ xuất hiện năm lỗ máu!

“Muốn chết à?”

Thị vệ bên cạnh lập tức rước kiếm chém về phía bàn tay kia, chỉ nghe phụt một tiếng, bàn tay bị chém đứt rời, năm ngón tay đồng loạt rơi xuống đất, Lâu Thất trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình nhìn được, nàng thấy huyết nhân giơ chân lên, giẫm mạnh xuống, di, nghiến năm ngón tay kia.

“Ộc…”

Lâu Thất thấy mình bận rộn ói.

mà không đợi nàng kịp ói, nhì “cương thi” đồng thời túm về phía một thị vệ ở bên cạnh, mỗi tên giữ đem một cánh tay của hắn, giật mạnh! Lâu Thất kêu lên thất thanh, không biết tại sao nàng có thể hình dong được ra rằng, sau cú giật mạnh đó, nhì cánh tay của thị vệ kia sẽ bị giật tung ra.

Ánh mắt huyết nhân ghẻ lạnh, hất nàng lên lưng, bất ngờ bay lên giơ chân đạp về phía một tên “cương thi”, đồng thời một tay chớp nhoáng tiến công vào cổ gã.

Lâu Thất kinh hãi nhưng vẫn ôm chặt đem cổ hắn theo phản xạ, hai chân quặp chặt lấy eo, chỉ sợ mình sẽ bị hất văng ra.

Răng rắc nhị tiếng, một gã bị hắn đạp bay đi, mà Dường như bay đi móng tay gã vẫn bấu chặt vào cánh tay thị vệ, móng tay sắc nhọn xé toạc tay áo của hắn ta, để lại mấy vết thương sâu hoắm, suýt chút nữa có thể nhìn thấy xương.

Một tiếng răng rắc khác vang lên, xương cổ của gã còn lại đang túm tay thị vệ cũng bị huyết nhân đánh gãy, đầu gã ta lập tức gập xuống.

Lưng Lâu Thất bất thần nhói đau, sau đó nàng bị một luồng sức mạnh kéo ra khỏi lưng của huyết nhân, huyết nhân lập tức quay người lại mà Lâu Thất nhìn thấy máu trên người hắn khởi đầu nôn nả rỉ ra, người hắn run lên, bửa rầm xuống đất, khuôn mặt trở nên nhăn nhó, như là đang khổ sở tột cùng.

Rời xa nàng, hắn còn không thể đứng vững được sao? Lâu Thất kinh hãi nhìn huyết nhân đang đau khổ co giật trên mặt đất.

“Chủ tử!” Ưng trên bắn liền mấy phát nỏ, ngăn cản cương thi lao về phía huyết nhân.

Lâu Thất bị hất mạnh ra xa, rơi rầm xuống đất, khiến tim gan nàng như muốn dập nát.

Một gã “cương thi” bật cười khác lạ cúi người nhìn nàng, thò tay về phía ngực nàng, giọng nói sắc như sao: “Tim của trinh nữ rất ngon…” năm ngón tay quắp lại thành trảo, móng sắc đã chạm tới địa điểm tim nàng, sẵn sàng cắm vào thịt. Lâu Thất đã bị biến cố nằm ngoài phạm vi nhận thức này khiến cho ngớ người, gã “cương thi” này muốn ăn tim nàng! Muốn ăn tim nàng!

“A a a… Cứu mạng!” Nàng kêu ré lên.

“Cứu cô ấy…” Giọng nói khàn khàn vang lên ở phía xa, Hình như phải khó khăn lắm mới có thể nói ra được.

Kiếm quang lóe sáng, phụt một tiếng, một dòng máu đen phun thẳng vào mặt Lâu Thất, mùi tanh hôi khiến nàng bi thương nôn. “Cương thi” bị đá văng đi, nhưng mà bàn tay bị chặt đứt vẫn còn túm trên ngực Lâu Thất…

Một bàn tay bị chặt đứt…

Một bàn tay bị chặt đứt có móng tay sắc nhọn…

Một bàn tay bị chặt đứt phun ra máu đen… Cứ như thế móc trên ngực nàng!

“A a a!” Lâu Thất lại kêu lên thất thanh.

“Câm miệng!” Ưng xông đến, nhấc bổng nàng lên, ném về phía huyết nhân.

Lâu Thất giận dữ lấn át sốt ruột. Mẫu thân nhà các ngươi chứ! Đây đã là lần thứ ba trong ngày nàng bị ném qua ném lại! Nhưng cúi đầu nhìn bàn tay bị chặt đứt trắng bệch, rỉ máu đen, móng tay nhọn hoắt đang móc trên ngực mình, nàng lại muốn kêu lên!

Cho dù không còn run sợ thì nàng cũng thấy kinh tởm!

Các thị vệ đều đang khổ chiến với đám “cương thi”, bóng kiếm sắc lạnh, máu đen phun ra, cương thi gào thét gầm rú, khiến người ta cảm thấy rùng mình. Tiếng hát êm ái sớm đã chấm dứt lại, nhưng mà lúc này Lâu Thất cũng không còn nhớ tới nữa, giọng ca đó rõ ràng chỉ có công dụng tạo ảo giác!

“Lại… Đây…” Huyết nhân bổ trên mặt đất, chảy lệ máu nhìn nàng.

Đọc truyện full: đế vương sủng ái

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *